Sức nặng của kẻ được tha nợ
Phi-e-rơ đã hỏi một câu khá rộng lượng. Tha thứ bảy lần thì được chăng? Các thầy ra-bi thời ấy lấy ba lần làm tiêu chuẩn. Bảy lần là đủ rộng lượng rồi. Thế nhưng câu trả lời của Chúa Giê-xu làm đảo lộn mọi tính toán. Không phải bảy lần đâu, mà đến bảy mươi lần bảy. Bốn trăm chín mươi lần cũng chưa phải là hết. Có nghĩa là đừng đặt con số cho sự tha thứ. Đó là lời tuyên bố rằng tha thứ không phải là việc định ra giới hạn.
Lý do ấy được tỏ ra qua một thí dụ. Một vạn ta-lâng là tiền công sáu vạn năm của người lao động thời ấy. Đó là món nợ không thể trả nổi. Thế mà vua đã tha cho. Nhưng tên đầy tớ được tha nợ ấy đi ra, túm cổ kẻ thiếu mình một trăm đơ-ni-ê. Một trăm đơ-ni-ê là tiền công một trăm ngày. Là món nợ nhỏ không thể nào so sánh được. Thí dụ này là một tấm gương. Nó khiến ai nhìn vào cũng thấy khó chịu. Bởi vì chúng ta chính là tên đầy tớ đó.
Sự tha thứ chúng ta nhận từ Đức Chúa Trời là một vạn ta-lâng. Đó là cái giá Chúa Giê-xu đã trả trên thập tự giá. Nếu sự tha thứ ấy còn sống trong chúng ta thì khó mà cứ nắm giữ vết thương một trăm đơ-ni-ê. Tha thứ không phải là chờ cho đến khi cảm xúc nguôi ngoai. Nó bắt đầu từ việc nhớ lại độ lớn của món nợ mình đã được tha. Sự thật rằng ân điển một vạn ta-lâng lớn hơn vết thương một trăm đơ-ni-ê chính là điểm khởi đầu của sự tha thứ.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con là kẻ được tha một vạn ta-lâng. Khi con quên đi độ lớn của ân điển ấy thì ngay cả vết thương nhỏ cũng cảm thấy lớn. Xin cho con nhớ lại sự tha thứ con đã nhận. Xin đừng để sức nặng ấy đè ép con phải tha thứ, mà để ân điển ấy tràn ra khiến sự tha thứ trở nên tự nhiên. Hôm nay xin ban cho con can đảm để đặt xuống vết thương con đang nắm giữ trong lòng. A-men."