Chiếc áo của người nhận ân điển
Khi bị ai đó làm tổn thương, lời "hãy tha thứ" nghe có thể trống rỗng. Nhất là khi vết thương càng sâu, tha thứ càng giống điều bất khả thi hơn là điều phải làm. Thế nhưng Phao-lô không tiếp cận sự tha thứ như vấn đề của ý chí. Ông tiếp cận nó như vấn đề của căn tính.
Ở câu 12, Phao-lô bắt đầu bằng "như những kẻ được chọn của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu". Tha thứ không phát xuất từ tính cách của tôi. Nó tuôn ra từ việc tôi là ai. Cốt lõi là câu 13 "như Chúa đã tha thứ anh em thể nào". Sự tha thứ ta đã nhận trước là nguồn của sự tha thứ ta có thể ban. Câu 14 nói tình yêu thương là dây liên lạc của sự trọn lành. Khi nút thắt của mối quan hệ bị tháo rời, điều buộc nó lại chính là tình yêu thương. Câu 15 nói hãy để sự bình an của Đấng Christ cai trị tấm lòng. Tha thứ là việc sự bình an ấy tuôn chảy vào mối quan hệ.
Hôm nay có mối quan hệ nào tôi khó tha thứ không? Đừng cố làm cho lòng khoan dung của mình lớn lên. Trước tiên hãy suy ngẫm tôi là người đã được tha thứ lớn dường nào. Từ chỗ ân điển ấy, tôi mới có thể mặc lấy chiếc áo của sự tha thứ. Là người được chọn và được yêu dấu, hôm nay hãy thử mặc lấy sự tha thứ trong một mối quan hệ.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con là người được Ngài chọn và yêu dấu. Nhưng đôi khi con quên căn tính ấy mà cứ ôm giữ tổn thương và oán hận. Xin cho con biết tha thứ như Chúa đã tha thứ cho con. Xin cho con mặc lấy lòng thương xót, nhân từ và mềm mại, để sự bình an của Đấng Christ cai trị các mối quan hệ của con. Hôm nay xin ban cho con lòng can đảm để chọn sự tha thứ trong một mối quan hệ. A-men."