Sự xưng ra chữa lành
Người thời nay quen che giấu điểm yếu. Sợ nói ra mình đau ốm thì bị nhìn khó chịu, sợ xưng tội thì bị nhìn kỳ lạ, nên cứ giữ riêng một mình. Gia-cơ thách thức nền văn hóa im lặng này. "Hãy xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau để được lành bệnh." Sự xưng ra được nối kết với sự chữa lành. Che giấu thì chất chồng, bày tỏ ra thì nhẹ nhõm.
Có lý do để điều này không chỉ là sự giải tỏa tâm lý đơn thuần. Xem câu 15 thì thấy "lời cầu nguyện bởi đức tin sẽ cứu người bệnh, Chúa sẽ đỡ kẻ ấy dậy." Chủ thể của sự chữa lành không phải con người mà là Đức Chúa Trời. Sự xưng ra là hành động mở cửa trước mặt Đức Chúa Trời. Qua cánh cửa mở ấy, ân điển của Đức Chúa Trời bước vào. Sự xưng ra trong cộng đồng còn đi xa hơn, trở thành hành động chia sẻ gánh nặng của nhau. Trận chiến từng cô độc trở thành trận chiến cùng nhau.
Chúa Giê-xu đã không giấu nỗi sợ hãi ở Ghết-sê-ma-nê trước mặt các môn đồ. Ngài thành thật trút đổ ra trước mặt Cha. Tại chỗ xưng ra ấy, thiên sứ đã thêm sức cho Ngài. Sự xưng ra không phải là yếu đuối. Đó là can đảm tin cậy Đức Chúa Trời và cộng đồng. Hôm nay mình có thể đặt xuống trong lời cầu nguyện gánh nặng mình đang ôm một mình không? Sự xưng ra không phải là phơi bày sự yếu đuối. Đó là can đảm tin cậy rằng Đức Chúa Trời ở về phía mình. Can đảm ấy mở ra cánh cửa chữa lành.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, có những điều con đang ôm một mình. Có lúc con sợ nói ra rằng con đau, con mệt, con có tội. Thế nhưng Ngài bảo con hãy xưng ra. Hôm nay con xin thành thật đặt xuống trước mặt Ngài. Xin ban cho con mối quan hệ cầu nguyện cho nhau trong cộng đồng. Con tin rằng lời nài xin của người công bình có sức linh nghiệm rất mạnh. A-men."