Tấm lòng gìn giữ sự bình an
Việc được truyền lệnh phải vui mừng nghe có vẻ kỳ lạ. Niềm vui dường như là sản phẩm của hoàn cảnh chứ không phải kết quả của quyết định. Khi xin việc không thành, mối quan hệ khó khăn, tương lai mờ mịt, thì lời "hãy vui mừng" nghe ra trống rỗng. Nhưng khi biết rằng nơi Phao-lô viết lá thư này là trong tù, sức nặng của nó trở nên khác.
Câu 6-7 là phương pháp thực hành niềm vui. Chớ lo lắng gì hết, nhưng hãy trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời bằng lời cầu nguyện và tạ ơn. Kết quả ở câu 7: sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết sẽ gìn giữ lòng và ý tưởng. Bình an không phải là hoàn cảnh thay đổi. Mà là tấm lòng được gìn giữ. Ở câu 8, Phao-lô chỉ ra hướng của tư tưởng. Hãy nghĩ đến những điều chân thật, đáng tôn, công bình, thanh sạch, đáng yêu chuộng. Điều ta nghĩ đến quyết định trạng thái của ta. Ở câu 9, khi ta làm theo điều đã học, đã nhận, đã nghe và đã thấy, thì Đức Chúa Trời bình an ở cùng.
Hôm nay hãy thử đổi điều lo lắng thành lời cầu nguyện. Hãy đặt lòng tạ ơn vào chỗ có sự bất an. Dù hoàn cảnh không đổi, tấm lòng vẫn có thể được gìn giữ. Đó là sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết. Hôm nay hãy quyết định chuyển một điều lo lắng thành lời cầu nguyện.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, hôm nay lòng con vẫn có điều lo lắng. Sự bất an về việc làm, mối quan hệ, tương lai đang lấp đầy tư tưởng con. Nhưng Ngài bảo chớ lo lắng gì hết, mà hãy trình lên bằng cầu nguyện và tạ ơn. Bây giờ con dâng những lo lắng này lên Chúa. Xin gìn giữ lòng và ý tưởng con bằng sự bình an của Chúa vượt quá mọi sự hiểu biết. Xin cho con sống một ngày suy nghĩ những điều chân thật và đáng tôn. A-men."