Đức Chúa Trời, Đấng an ủi
Phần mở đầu chương 1 thư II Cô-rinh-tô là một lời ngợi khen. Thế nhưng lý do của lời ngợi khen ấy lại nằm giữa cơn đau đớn. "Cha hay thương xót, là Đức Chúa Trời ban mọi sự an ủi." Từ "sự an ủi" xuất hiện lặp đi lặp lại. Tại sao vậy? Phao-lô thực sự đang ở giữa hoạn nạn. Trong hoạn nạn ấy ông đã nhận được sự an ủi của Đức Chúa Trời. Chỉ người đã kinh nghiệm sự an ủi mới thực sự có thể an ủi người khác.
Câu 4 là logic của toàn bộ điều này. Có lý do Đức Chúa Trời an ủi chúng ta. "Ngài an ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn, hầu cho nhân sự an ủi mà Ngài đã an ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể an ủi kẻ khác trong sự khốn nạn nào họ gặp." Dòng chảy của sự an ủi hiện ra. Đức Chúa Trời → tôi → người lân cận. Sự an ủi của Đức Chúa Trời không dừng lại nơi tôi. Sự an ủi tôi nhận được phải chảy đến người khác. Người đã kinh nghiệm hoạn nạn có thể an ủi người đang ở giữa hoạn nạn cách tốt nhất.
Để an ủi chúng ta, Chúa Giê-xu đã đích thân đến chỗ của chúng ta. Ngài đến như một người biết nỗi buồn, một người biết sự đói khát, một người biết sự bị bỏ rơi. Kinh nghiệm ấy là căn cứ của sự an ủi sâu sắc nhất. Hôm nay tôi có thể để sự an ủi mình đã nhận chảy đến ai đó không? Sự an ủi không cần kiến thức chuyên môn. Việc ở bên cạnh, một lời nói, một ánh nhìn chứa đựng tấm lòng chân thành cũng trở thành sự an ủi. Hãy làm cho người bên cạnh điều mà Đức Chúa Trời đã làm cho tôi.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con cảm tạ Ngài là Cha hay thương xót, là Đức Chúa Trời ban mọi sự an ủi. Khi con ở giữa hoạn nạn, Chúa đã an ủi con. Xin cho con không giữ riêng sự an ủi ấy mà trở thành người để nó chảy đi. Hôm nay xin cho con trở thành ống dẫn truyền đạt sự an ủi của Đức Chúa Trời bên cạnh người đang ở giữa hoạn nạn. A-men."