Nguồn của sự an ủi
Sự an ủi đến từ kinh nghiệm. Lời của người từng trải qua đau khổ tương tự thì khác. Không phải lý thuyết, mà lời của người đã từng ở chính trong hoàn cảnh ấy mới chạm đến tấm lòng. Lý do Đức Chúa Trời là Đấng an ủi cũng vậy.
Ở câu 3-4, Phao-lô gọi Đức Chúa Trời là "Đức Chúa Trời ban mọi sự an ủi". Và ông nói mục đích của sự an ủi ấy: để ta lấy sự an ủi mình đã nhận mà an ủi người khác. Sự an ủi phải tuôn chảy. Câu 5 là quan trọng. Như sự khổ nạn của Đấng Christ chan chứa trong ta, thì sự an ủi cũng chan chứa bởi Đấng Christ. Sự khổ nạn và sự an ủi cùng đến từ Đấng Christ. Vì Chúa Giê-xu đã ở chỗ khổ nạn trước nên Ngài trở nên Đấng an ủi thật. Ở câu 6-7, việc dự phần vào sự khổ nạn được liên kết với việc dự phần vào sự an ủi. Đau khổ không phải là sự cô lập. Mà trở nên con đường của sự liên đới và an ủi sâu xa hơn.
Hôm nay tôi có cần sự an ủi không? Đức Chúa Trời đến để an ủi trước. Và người đã nhận sự an ủi ấy sẽ an ủi người khác. Khó khăn tôi đã trải qua trở nên nguồn lực để an ủi người khác. Đừng phí phạm sự khổ nạn. Hãy thử trở nên con đường của sự an ủi.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, Ngài là Đức Chúa Trời ban mọi sự an ủi. Nếu hiện nay con đang ở giữa hoạn nạn, con xin đến cùng Chúa để trước hết được an ủi. Như sự khổ nạn của Đấng Christ đã chan chứa trong đời sống con, con cầu xin sự an ủi cũng chan chứa bởi Đấng Christ. Xin cho sự an ủi con đã nhận tuôn chảy đến người khác. Xin cho con sống và kinh nghiệm hôm nay sự mầu nhiệm rằng khổ nạn trở nên con đường của sự an ủi. A-men."