Hy vọng thắng hơn nỗi buồn
Trước sự mất mát, Cơ Đốc nhân cũng buồn. Mất người mình yêu thương là điều đau đớn dù có đức tin. Thế nhưng Phao-lô không bảo đừng buồn. Ông bảo đừng buồn như những người không có hy vọng. Ông không phủ nhận sự hiện diện của nỗi buồn. Mà nói rằng tính chất của nỗi buồn thì khác.
Câu 14 là nền tảng của sự khác biệt ấy. Chúa Giê-xu đã chết và sống lại. Sự phục sinh đã xảy ra như một sự kiện lịch sử. Nếu vậy thì Đức Chúa Trời cũng sẽ đem những kẻ ngủ trong Chúa Giê-xu đến cùng Ngài. Sự phục sinh là lý do khiến nỗi buồn của Cơ Đốc nhân trở nên khác. Câu 16-17 là khung cảnh tái lâm ấy. Những kẻ chết sẽ sống lại trước, rồi những kẻ còn sống cùng được cất lên gặp Chúa giữa không trung, và ở cùng Chúa luôn luôn. Ở câu 18, Phao-lô bảo hãy dùng lời ấy mà yên ủi nhau. Hy vọng tái lâm là nội dung của sự an ủi. Đó không phải sự lạc quan mơ hồ, mà là sự an ủi đặt trên nền sự phục sinh.
Hôm nay tôi có nỗi buồn không? Nỗi buồn ấy không phải là hết. Hy vọng phục sinh khiến nỗi buồn không thể là lời cuối cùng. Ngày được ở cùng Chúa luôn luôn là hy vọng của ta. Hôm nay hãy thử dùng hy vọng ấy mà an ủi lẫn nhau.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, trước sự mất mát nỗi buồn ập đến. Nhưng xin cho con đừng buồn như những người không có hy vọng. Con tin rằng Chúa Giê-xu đã sống lại, và những kẻ ngủ trong Ngài cũng sẽ sống lại. Xin cho hy vọng được ở cùng Chúa luôn luôn khiến nỗi buồn con hôm nay trở nên khác. Nguyện hôm nay con dùng hy vọng ấy mà đến gần và an ủi ai đó cách chân thành. A-men."