Sự phục vụ của người quản gia
Có lúc sự phục vụ dẫn đến kiệt sức. Kinh nghiệm hăng hái hầu việc mà rồi mệt mỏi, không được công nhận, cuối cùng cảm thấy trống rỗng. 1 Phi-e-rơ chương 4 chỉ ra gốc rễ của vấn đề này. Kiệt sức đến khi ta hiểu sai nguồn và mục đích của ân tứ.
Cốt lõi là câu 10: "Mỗi người hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, như những người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời." Hai điều quan trọng: điều đã nhận và điều được giao. Ân tứ không phải do tôi tạo ra mà là điều đã nhận. Và không phải sở hữu mà là điều được giao. Người quản gia quản lý điều thuộc về chủ. Không phải sự hăng hái của tôi, mà đại diện cho ân điển của Đức Chúa Trời. Ở câu 11, nói về cách phục vụ. Là làm bằng sức Đức Chúa Trời ban. Không phải năng lượng của tôi. Vì thế không kiệt sức. Mục đích là để trong mọi sự Đức Chúa Trời được vinh hiển qua Chúa Giê-xu Christ.
Hôm nay sự phục vụ của tôi có mệt mỏi hay trống rỗng không? Hãy xét xem có phải tôi đang làm bằng sức riêng mình không. Khi phục vụ bằng sức Đức Chúa Trời ban, vì vinh hiển của Ngài, thì điều đến không phải là kiệt sức mà là sự thỏa lòng. Hôm nay hãy thử thực hành một việc phục vụ bằng tấm lòng của người quản gia.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, có lúc sự phục vụ làm con mệt mỏi. Con đã kinh nghiệm sự kiệt sức vì cố làm bằng sức riêng mình. Xin cho con mỗi ngày nhớ rằng ân tứ là điều đã nhận và là điều được giao. Hôm nay xin cho con phục vụ cách vui mừng bằng sức Đức Chúa Trời ban. Nguyện con dâng lên sự phục vụ làm Đức Chúa Trời được vinh hiển qua Chúa Giê-xu Christ chứ không phải vì vinh hiển của con. A-men."