Bàn tay của người quản gia
Người quản gia là người nhận lãnh để quản lý những gì thuộc về chủ. Không phải là người sở hữu. Là người quản lý. I Phi-e-rơ chương 4 nhìn ân tứ chúng ta đã nhận theo khung nhìn này. "Mỗi người hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời." Nghĩa là ân tứ của tôi không phải là của tôi. Đó là điều Đức Chúa Trời giao phó. Quan điểm này thay đổi tư thế phục vụ.
Ở câu 11 có nói đến hai cách phục vụ. Người phục vụ bằng lời nói phải làm "như rao lời sấm truyền của Đức Chúa Trời", người phục vụ bằng hành động phải làm "nhờ sức Đức Chúa Trời ban cho". Không phải làm bằng sức của tôi, lời của tôi. Mà làm bằng điều Đức Chúa Trời cung cấp. Chủ thể của sự phục vụ không phải là tôi mà là Đức Chúa Trời. Vì thế mới không kiệt sức được. Và ở câu 8 cho thấy nền tảng. "Sự yêu thương che đậy vô số tội lỗi." Năng lượng của sự phục vụ chính là tình yêu thương.
Chúa Giê-xu là người quản gia trọn vẹn. Ngài đến để làm trọn ý muốn của Cha. Ngài sử dụng những gì Cha ban theo cách của Cha. Ngài sống không phải vì vinh hiển của chính mình mà vì vinh hiển của Cha. Hôm nay, sự phục vụ bắt đầu từ việc thừa nhận rằng những gì bàn tay tôi đang có không phải là của tôi mà là của Đức Chúa Trời. Sự thừa nhận đó là bí quyết của sự phục vụ không kiệt sức, và là tư thế của người quản gia thật.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con đã biết rằng ân tứ con có không phải là của con. Đó là điều Chúa giao phó cho con. Con muốn sống như một người quản gia trung tín. Xin giúp con phục vụ không phải bằng sức của con mà bằng sức Đức Chúa Trời cung cấp. Xin cho hôm nay là một ngày con tiếp đãi nhau bằng tình yêu thương, không lằm bằm. Xin giúp con dùng bàn tay người quản gia để phục vụ người lân cận hôm nay. A-men."