Con đường của ánh bình minh
Châm ngôn chương 4 mở đầu bằng sự đối chiếu. Đó là con đường của người công bình và con đường của kẻ ác. Con đường của người công bình "như ánh bình minh, càng sáng thêm lên cho đến giữa trưa." Như ánh nắng ban mai lúc đầu mờ nhạt nhưng đến giữa trưa thì rực sáng, đời sống công bình càng qua thời gian càng sáng tỏ. Trái lại con đường của kẻ ác là bóng tối. Vấp ngã mà cũng chẳng phân biệt được vì cớ gì.
Câu 20-23 dẫn đến sự thực hành. "Hãy chăm chú nghe lời ta, hãy lắng tai, đừng để chúng lìa khỏi mắt con, hãy gìn giữ trong lòng." Đó là bốn cách nắm giữ Lời Chúa. Là nghe, nhìn và cất giữ. Và câu 23 là điểm cốt yếu. "Khá cẩn thận giữ tấm lòng của con hơn hết, vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra." Đời sống làm ánh sáng bắt đầu từ tấm lòng. Khi tấm lòng được đổ đầy Lời Chúa, đời sống ấy sẽ chiếu sáng thành sự sáng giữa trưa.
Chúa Giê-xu chính là con đường của người công bình. Ngài đến như ánh nắng ban mai và phát ra ánh sáng rạng ngời nhất trên thập tự giá. Rồi bằng sự phục sinh, Ngài cho thấy ánh sáng ấy là đời đời. Khi chúng ta đi theo con đường ấy, con đường của chúng ta cũng trở thành ánh bình minh. Hôm nay hãy nhìn lại xem tôi đang gìn giữ tấm lòng mình bằng điều gì. Bằng Lời Chúa, hay bằng lo âu và cám dỗ. Khi tấm lòng được đổ đầy Lời Chúa, đời sống ấy sẽ càng lúc càng sáng như ánh nắng ban mai. Hôm nay hãy mở cánh cửa tấm lòng cho Lời Chúa. Con đường tiến đến sự sáng giữa trưa ở ngay tại đó.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, lời phán rằng con đường của người công bình như ánh bình minh trở thành niềm hy vọng cho con. Rằng dù bây giờ trông mờ nhạt, nhưng nếu con nắm giữ Lời Chúa thì có thể đạt đến sự sáng giữa trưa. Hôm nay xin cho con gìn giữ tấm lòng mình bằng Lời Chúa. Tin rằng cội nguồn của sự sống ra từ tấm lòng, xin cho con trở thành một ngày bước đi trên con đường của Chúa. A-men."