Đức tin và việc làm
Gia-cơ đặt một câu hỏi sắc bén. "Nếu một người nói mình có đức tin mà không có việc làm thì có ích gì chăng?" Tức là chỉ tuyên bố mình có đức tin thôi thì chưa đủ. Câu 15-16 đưa ra ví dụ cụ thể. Nếu chỉ nói với người trần trụi và đói khát rằng "hãy đi bình an, hãy sưởi cho ấm, hãy ăn cho no" thì sao? Lời ấy chẳng giúp ích gì cả. Trông như là sự bày tỏ của tấm lòng tốt, nhưng thực ra chẳng làm gì cả.
Câu 17 tuyên bố. "Đức tin không có việc làm tự nó chết đi." Đó là lời mạnh mẽ. Đức tin sống động thì tỏ ra bằng hành động. Cây sống thì kết trái. Đức tin sống thì việc làm tỏ ra. Ở câu 18, Gia-cơ tiến xa hơn. "Ta sẽ chỉ cho ngươi đức tin của ta bằng việc làm." Đức tin không phải là lời tuyên bố trừu tượng. Mà là điều được chứng minh qua việc làm.
Đức tin và việc làm của Chúa Giê-xu hoàn toàn nhất quán với nhau. Trong khi phán về tình yêu thương của Đức Chúa Trời, Ngài đã trực tiếp tìm đến kẻ nghèo khó, người bệnh tật, kẻ bị bỏ rơi. Sự phục vụ ấy chính là Tin Lành. Hôm nay hãy suy nghĩ xem đức tin của tôi được bày tỏ ở đâu. Việc làm là bằng cớ của đức tin. Hôm nay hãy bày tỏ đức tin bằng sự phục vụ của tôi. Hành động nhỏ khiến đức tin trở nên sống động. Đức tin được chứng minh bằng đời sống chứ không phải bằng lời nói mới là đức tin thật. Hôm nay hãy tìm kiếm cơ hội ấy.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, lời phán rằng đức tin phải được bày tỏ bằng việc làm trở thành một thách thức cho con. Đã có lúc con chỉ nói suông mà không hành động. Hôm nay con muốn bày tỏ đức tin sống động bằng việc làm. Xin cho con thấy người có nhu cầu ở quanh con và thực hiện sự phục vụ thật sự ích lợi. Xin cho con sống ngày hôm nay bằng đức tin sống động chứ không phải đức tin chết. A-men."