Người Sa-ma-ri nhân lành
Trong Lu-ca chương 10, một thầy dạy luật thử Chúa Giê-xu: "Ai là người lân cận tôi?" Thay vì trả lời, Chúa Giê-xu phán một thí dụ. Đó là chuyện một người từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-cô bị cướp đánh. Thầy tế lễ và người Lê-vi đều đi qua mà bỏ mặc. Nhưng một người Sa-ma-ri — dân bị người Do Thái thời ấy khinh dể — đã dừng lại chăm sóc. Người ấy chữa vết thương bằng dầu và rượu, đỡ lên con vật mình, và trả luôn tiền quán trọ.
Câu hỏi cuối của Chúa Giê-xu là cốt lõi: "Trong ba người đó, ai là người lân cận?" Người lân cận không phải người sống gần. Người làm ơn vào lúc cần chính là người lân cận. Thầy dạy luật trả lời: "Ấy là người đã tỏ lòng thương xót." Chúa Giê-xu phán: "Hãy đi, làm theo như vậy."
Chúa Giê-xu là nhân vật chính của thí dụ này. Ngài đến bên chúng ta — kẻ ngã quỵ vì tội lỗi — trả cái giá là thập tự giá, và ôm lấy chúng ta. Lòng thương xót chúng ta đã nhận sai chúng ta đi đến với người lân cận. Hôm nay, hãy chọn không đi qua mà bỏ mặc người ngã quỵ mình gặp trên đường.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, xin ban cho con tấm lòng như người Sa-ma-ri nhân lành — không đi qua mà dừng lại chăm sóc. Con nhớ rằng Chúa Giê-xu đã tỏ lòng thương xót cho con trước. Xin cho lòng thương xót ấy tuôn chảy qua con đến với người lân cận. Xin cho cả ngày hôm nay con trở nên người lân cận của một ai đó ở trước mặt mình. A-men."