Hãy coi sự thử thách là điều vui mừng
Coi sự thử thách là điều vui mừng là một nghịch lý. Làm sao có thể đối diện đau khổ và khó khăn bằng niềm vui? Gia-cơ giải thích nghịch lý này. Khi biết mục đích của sự thử thách thì thái độ trở nên khác.
Mệnh lệnh ở câu 2 thật mạnh: hãy coi là điều vui mừng trọn vẹn. Không phải nửa niềm vui mà là niềm vui trọn vẹn. Câu 3 nói lý do: sự thử thách đức tin sinh ra sự nhịn nhục. Thử thách là cơ chế kiểm tra đức tin, và khi vượt qua thử thách ấy thì sự nhịn nhục được tạo nên. Ở câu 4, hãy để sự nhịn nhục làm trọn việc nó. Tức là đừng bỏ cuộc giữa chừng. Kết quả của nhịn nhục là đời sống trọn vẹn và chẳng thiếu thốn chi. Ở câu 5, nói về nguồn của sự khôn ngoan: khi thiếu hãy cầu xin Đức Chúa Trời, Đấng ban cho cách rộng rãi. Ở câu 6, hãy lấy đức tin mà cầu xin, chớ nghi ngờ. Ở câu 9-10, cả kẻ thấp hèn và người giàu đều có sự khoe mình nghịch lý. Kẻ thấp hèn khoe về sự được nhắc lên, người giàu khoe về sự bị hạ xuống. Nó cho thấy thế giới mà giá trị của Nước Đức Chúa Trời bị đảo ngược.
Hôm nay tôi có đang ở giữa thử thách không? Hãy nhớ rằng thử thách ấy đang tạo nên sự nhịn nhục. Sự nhịn nhục không bỏ cuộc cuối cùng dẫn đến sự trọn vẹn.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, khi thử thách đến con khó mà coi là điều vui mừng. Con muốn tránh né và chỉ mong nó mau qua. Nhưng con tin rằng sự thử thách đức tin sinh ra sự nhịn nhục. Hôm nay xin cho con đừng bỏ cuộc giữa thử thách. Khi thiếu khôn ngoan, xin cho con cầu xin Đức Chúa Trời, Đấng ban cho cách rộng rãi. Nguyện sự nhịn nhục được làm trọn để con nên người chẳng thiếu thốn chi. A-men."