Vinh hiển được hứa cùng với sự khổ nạn
Khi khổ nạn đến, ta nghi ngờ hai điều: Đức Chúa Trời có yêu thương mình không, và mình có thật là con cái Đức Chúa Trời không. Khổ nạn làm lung lay niềm xác tín ấy. Thế nhưng Phao-lô lại thấy trong khổ nạn sự xác chứng của cương vị làm con.
Ở câu 15-16, căn tính của ta được tuyên bố. Ta đã nhận không phải thần của tôi mọi mà thần của sự làm con nuôi. Ta là con cái có thể gọi A-ba, Cha. Đức Thánh Linh chính Ngài làm chứng ta là con cái Đức Chúa Trời. Ở câu 17, một sự liên kết kinh ngạc xuất hiện. Nếu là con cái thì là kẻ kế tự, là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ. Và để cùng được vinh hiển thì cũng phải cùng chịu khổ với Ngài. Khổ nạn không bị loại trừ mà đến như một gói cùng với vinh hiển. Câu 18 giữ thăng bằng ấy: sự khổ nạn hiện tại không đáng so với vinh hiển sẽ tỏ ra. Có sự khác biệt về sức nặng. Đến cả muôn vật cũng trông mong sự tự do vinh hiển này.
Hôm nay tôi có đang ở giữa khổ nạn không? Đó không phải là sự phủ nhận cương vị làm con. Mà là con đường đi đến vinh hiển cùng với Đấng Christ. Sự khổ nạn hiện tại không đáng so với vinh hiển sắp đến.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, khi khổ nạn đến có lúc con nghi ngờ mình có là con cái Đức Chúa Trời không. Nhưng con tin rằng Đức Thánh Linh chính Ngài làm chứng cương vị làm con của chúng con. Con thành thật xưng nhận rằng là đồng kế tự với Đấng Christ thì cũng cùng nhận khổ nạn. Con hy vọng rằng khổ nạn hiện tại không đáng so với vinh hiển sẽ tỏ ra. Hôm nay xin cho con chịu đựng khổ nạn bằng hy vọng vinh hiển ấy. A-men."