Bibletree
Đăng nhập
Tháng 8 17
Lời Chúa Hôm Nay

Vinh hiển được hứa cùng với sự khổ nạn

14Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời.
15Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A-ba! Cha!
16Chính Đức Thánh Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời.
17Lại nếu chúng ta là con cái, thì cũng là kẻ kế tự: kẻ kế tự Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ, miễn chúng ta đều chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài.
18Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta.
19Thật thế, muôn vật ước ao nóng nảy mà trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra.
20Vì muôn vật đã bị bắt phục sự hư không, chẳng phải tự ý mình, bèn là bởi cớ Đấng bắt phục.
21Muôn vật mong rằng mình cũng sẽ được giải cứu khỏi làm tôi sự hư nát, đặng dự phần trong sự tự do vinh hiển của con cái Đức Chúa Trời. Rô-ma 8:14-21
Giải Nghĩa

Khi khổ nạn đến, ta nghi ngờ hai điều: Đức Chúa Trời có yêu thương mình không, và mình có thật là con cái Đức Chúa Trời không. Khổ nạn làm lung lay niềm xác tín ấy. Thế nhưng Phao-lô lại thấy trong khổ nạn sự xác chứng của cương vị làm con.

Ở câu 15-16, căn tính của ta được tuyên bố. Ta đã nhận không phải thần của tôi mọi mà thần của sự làm con nuôi. Ta là con cái có thể gọi A-ba, Cha. Đức Thánh Linh chính Ngài làm chứng ta là con cái Đức Chúa Trời. Ở câu 17, một sự liên kết kinh ngạc xuất hiện. Nếu là con cái thì là kẻ kế tự, là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ. Và để cùng được vinh hiển thì cũng phải cùng chịu khổ với Ngài. Khổ nạn không bị loại trừ mà đến như một gói cùng với vinh hiển. Câu 18 giữ thăng bằng ấy: sự khổ nạn hiện tại không đáng so với vinh hiển sẽ tỏ ra. Có sự khác biệt về sức nặng. Đến cả muôn vật cũng trông mong sự tự do vinh hiển này.

Hôm nay tôi có đang ở giữa khổ nạn không? Đó không phải là sự phủ nhận cương vị làm con. Mà là con đường đi đến vinh hiển cùng với Đấng Christ. Sự khổ nạn hiện tại không đáng so với vinh hiển sắp đến.

Từ Khó
- Thần của sự làm con nuôi: là Đức Thánh Linh khiến cương vị được nhận làm con cái Đức Chúa Trời trở nên khả thi. Ngài dẫn ta vào mối quan hệ thân mật Cha-con chứ không phải mối quan hệ của nỗi sợ.
- Đồng kế tự: chỉ về người cùng chia sẻ vinh hiển của Đấng Christ. Vì khổ nạn cũng là điều nhận cùng với Đấng Christ nên không cô đơn.
Ghi Chép Suy Ngẫm
1 Nền tảng Phao-lô nói sự khổ nạn hiện tại không đáng so với "vinh hiển sẽ tỏ ra" là gì? (câu 18)
2 Việc Đức Thánh Linh làm chứng ta là con cái Đức Chúa Trời đem lại sự an ủi nào giữa khổ nạn?
3 Hôm nay tôi có thể nhìn khó khăn mình trải qua dưới "ánh sáng của vinh hiển sẽ tỏ ra" không?

Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.

Cùng Cầu Nguyện

"Lạy Đức Chúa Trời, khi khổ nạn đến có lúc con nghi ngờ mình có là con cái Đức Chúa Trời không. Nhưng con tin rằng Đức Thánh Linh chính Ngài làm chứng cương vị làm con của chúng con. Con thành thật xưng nhận rằng là đồng kế tự với Đấng Christ thì cũng cùng nhận khổ nạn. Con hy vọng rằng khổ nạn hiện tại không đáng so với vinh hiển sẽ tỏ ra. Hôm nay xin cho con chịu đựng khổ nạn bằng hy vọng vinh hiển ấy. A-men."

Chia Sẻ (0)
Hãy là người đầu tiên chia sẻ! 🌱