Bibletree
Đăng nhập
Tháng 8 17
Lời Chúa Hôm Nay

Giữa hoạn nạn và vinh hiển

14Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời.
15Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A-ba! Cha!
16Chính Đức Thánh Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời.
17Lại nếu chúng ta là con cái, thì cũng là kẻ kế tự: kẻ kế tự Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ, miễn chúng ta đều chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài.
18Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta.
19Thật thế, muôn vật ước ao nóng nảy mà trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra.
20Vì muôn vật đã bị bắt phục sự hư không, chẳng phải tự ý mình, bèn là bởi cớ Đấng bắt phục.
21Muôn vật mong rằng mình cũng sẽ được giải cứu khỏi làm tôi sự hư nát, đặng dự phần trong sự tự do vinh hiển của con cái Đức Chúa Trời. Rô-ma 8:14-21
Giải Nghĩa

Rô-ma chương 8 tuyên bố. "Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời." Đó là thân phận. Con cái không gọi Cha bằng sự sợ hãi. Mà gọi "A-ba, Cha." Đó là sự thân mật. Đức Thánh Linh dẫn dắt chúng ta đến sự thân mật này. Không phải tâm thần của tôi mọi hay sợ hãi, mà là tâm thần của con cái được yêu thương. Sự xác nhận thân phận này khiến ta không bị lung lay trước hoạn nạn.

Câu 17 nối tiếp. Nếu là con cái thì là kẻ kế tự. Nhưng có một điều kiện. "Miễn là chúng ta cùng chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài." Vinh hiển và hoạn nạn là một gói. Đó là con đường Chúa Giê-xu đã đi. Thập tự giá có trước, rồi vinh hiển phục sinh nối tiếp. Chúng ta cũng đi cùng con đường ấy. Câu 18 cho biết lý do. Sự đau khổ hiện tại không thể sánh với vinh hiển sẽ được tỏ ra. Dù hoạn nạn có cảm thấy lớn lao, nó chẳng là gì so với vinh hiển.

Chúa Giê-xu đã trải qua hoạn nạn cùng cực nhất. Và bên kia hoạn nạn ấy là vinh hiển của sự phục sinh. Hoạn nạn chúng ta đang chịu bây giờ cũng nằm trong câu chuyện lớn ấy. Chúng ta có thể kêu cầu "A-ba, Cha." Hãy thử dùng quyền của con cái ấy. Hôm nay trước hoạn nạn, hãy nhớ thân phận con cái. Không phải là tôi mọi sợ hãi, mà là con cái đến cùng A-ba, Cha. Thân phận ấy khiến ta nhìn hoạn nạn cách khác đi.

Từ Khó
- Tâm thần của sự làm con nuôi: Là tấm lòng của người được nhận làm con cái Đức Chúa Trời. Không phải bằng sự sợ hãi mà bằng tình yêu thương và sự thân mật mà đến cùng Đức Chúa Trời.
- Kẻ kế tự: Là con cái sẽ thừa hưởng những gì thuộc về Cha. Cơ Đốc nhân là kẻ thừa hưởng vinh hiển của Đức Chúa Trời.
- Sự đau khổ hiện tại: Là khó khăn hiện nay. Phao-lô nói nó nhỏ bé đến mức không thể so sánh với vinh hiển đời đời.
Ghi Chép Suy Ngẫm
1 Khi nói "nếu là con cái thì cũng là kẻ kế tự," Phao-lô đã nói kèm theo điều kiện nào? (câu 17)
2 Việc hoạn nạn và vinh hiển đi cùng nhau khiến ta nhìn khó khăn hiện tại cách mới mẻ như thế nào?
3 Hôm nay trước hoạn nạn của tôi, hãy dâng lời cầu nguyện kêu cầu "A-ba, Cha."

Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.

Cùng Cầu Nguyện

"Lạy Đức Chúa Trời, con không phải là tôi mọi sợ hãi mà là con cái được yêu thương. Ngài đã ban cho con quyền được gọi A-ba, Cha. Dù hoạn nạn hiện tại có cảm thấy lớn lao, con tin nó không thể sánh với vinh hiển sẽ được tỏ ra. Con tin cậy rằng cùng chịu khổ với Đấng Christ là con đường dẫn đến vinh hiển. Xin cho con sống mà nắm chặt thân phận con cái hôm nay. A-men."

Chia Sẻ (0)
Hãy là người đầu tiên chia sẻ! 🌱