Giữa hoạn nạn và vinh hiển
Rô-ma chương 8 tuyên bố. "Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời." Đó là thân phận. Con cái không gọi Cha bằng sự sợ hãi. Mà gọi "A-ba, Cha." Đó là sự thân mật. Đức Thánh Linh dẫn dắt chúng ta đến sự thân mật này. Không phải tâm thần của tôi mọi hay sợ hãi, mà là tâm thần của con cái được yêu thương. Sự xác nhận thân phận này khiến ta không bị lung lay trước hoạn nạn.
Câu 17 nối tiếp. Nếu là con cái thì là kẻ kế tự. Nhưng có một điều kiện. "Miễn là chúng ta cùng chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài." Vinh hiển và hoạn nạn là một gói. Đó là con đường Chúa Giê-xu đã đi. Thập tự giá có trước, rồi vinh hiển phục sinh nối tiếp. Chúng ta cũng đi cùng con đường ấy. Câu 18 cho biết lý do. Sự đau khổ hiện tại không thể sánh với vinh hiển sẽ được tỏ ra. Dù hoạn nạn có cảm thấy lớn lao, nó chẳng là gì so với vinh hiển.
Chúa Giê-xu đã trải qua hoạn nạn cùng cực nhất. Và bên kia hoạn nạn ấy là vinh hiển của sự phục sinh. Hoạn nạn chúng ta đang chịu bây giờ cũng nằm trong câu chuyện lớn ấy. Chúng ta có thể kêu cầu "A-ba, Cha." Hãy thử dùng quyền của con cái ấy. Hôm nay trước hoạn nạn, hãy nhớ thân phận con cái. Không phải là tôi mọi sợ hãi, mà là con cái đến cùng A-ba, Cha. Thân phận ấy khiến ta nhìn hoạn nạn cách khác đi.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con không phải là tôi mọi sợ hãi mà là con cái được yêu thương. Ngài đã ban cho con quyền được gọi A-ba, Cha. Dù hoạn nạn hiện tại có cảm thấy lớn lao, con tin nó không thể sánh với vinh hiển sẽ được tỏ ra. Con tin cậy rằng cùng chịu khổ với Đấng Christ là con đường dẫn đến vinh hiển. Xin cho con sống mà nắm chặt thân phận con cái hôm nay. A-men."