Nơi nương náu của chúng ta
Thi thiên 46 là bài ca được viết giữa cơn nguy. Dù đất biến cải, núi rung động lăn xuống biển, nước biển dâng trào, tác giả nói sẽ chẳng sợ hãi. Đây không phải sự trốn chạy hiện thực. Đó là lời xưng nhận rằng ngay giữa mọi sự rung chuyển ấy, Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng ta. Dù hoàn cảnh rung chuyển, vẫn có điều không hề lay chuyển. Đó chính là Đức Chúa Trời.
Câu 4-5 có một sự tương phản đẹp đẽ. Bên cạnh sóng lớn và núi rung chuyển có một dòng suối yên tĩnh. Dòng suối chảy trong thành của Đức Chúa Trời làm cho thành ấy vui mừng. Vì Đức Chúa Trời ngự giữa thành nên thành không lay chuyển. Đời sống chúng ta cũng vậy. Dù chung quanh có chao đảo đến đâu, nếu Đức Chúa Trời ở cùng thì sẽ không lay chuyển.
Chúa Giê-xu đã gặp cơn bão lớn nhất trên thập tự giá nhưng vẫn tin cậy Cha. Sự sống lại đã chứng tỏ sự tin cậy ấy là đúng. Hôm nay giữa cơn bão của đời sống, chúng ta cũng hãy xưng nhận rằng Đức Chúa Trời là nơi nương náu của mình. Hãy nắm giữ lời hứa rằng vừa rạng đông Đức Chúa Trời sẽ giúp đỡ, mà bắt đầu một ngày hôm nay.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, dù đất rung chuyển và núi chao đảo, con xưng nhận rằng Chúa là nơi nương náu của chúng con. Con tin lời hứa rằng vừa rạng đông Ngài sẽ giúp đỡ. Xin cho con đâm rễ sâu hơn vào Chúa là vầng đá không lay chuyển ngay giữa sự chao đảo của đời sống. Xin cho con bắt đầu một ngày hôm nay bằng sự bình an thay vì sợ hãi. A-men."