Coi mọi sự là thua lỗ
Ta muốn có nhiều thứ. Bằng cấp tốt, nghề nghiệp ổn định, mối quan hệ tốt, sự công nhận của xã hội. Những điều ấy trông có vẻ ích lợi. Thế nhưng Phao-lô coi mọi điều từng ích lợi cho mình là thua lỗ. Coi như phân rác. Vì điều gì?
Ở câu 8, lý do xuất hiện. Vì sự nhận biết Đấng Christ Giê-xu, Chúa của tôi, là quý hơn hết. Đó là giá trị không thể so sánh. Dù mất tất cả mà được Đấng Christ thì đủ. Ở câu 9, cốt lõi xuất hiện. Sự công bình tôi có không bởi luật pháp mà bởi tin Đấng Christ. Đó là sự công bình Đức Chúa Trời ban chứ không phải điều tôi tự dựng nên. Ở câu 10, ước nguyện của Phao-lô xuất hiện. Ông muốn biết Đấng Christ và quyền phép sự phục sinh, và muốn biết cả sự dự phần vào khổ nạn của Ngài. Việc muốn biết cả khổ nạn nghe có vẻ lạ, nhưng đó là chiều sâu của sự nhận biết Đấng Christ. Ở câu 12-14, Phao-lô nói mình chưa đạt đến. Nhưng quên điều ở đằng sau mà bươn theo điều ở đằng trước. Hướng về cái đích.
Hôm nay cái đích của tôi là gì? Hãy nhớ rằng nhận biết Đấng Christ là điều quý hơn hết. Hôm nay hãy tiếp tục chạy về cái đích ấy.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, trong con có lòng tham muốn có nhiều thứ. Có tấm lòng muốn tích lũy bằng cấp, thành công và sự công nhận. Nhưng con xưng nhận rằng nhận biết Đấng Christ là điều quý báu hơn hết. Xin cho con sống đời sống dù mất tất cả mà được Đấng Christ. Hôm nay xin cho con sẵn lòng buông bỏ điều ở đằng sau mà gắng sức chạy về cái đích ấy. A-men."