Dầu vậy, con vẫn vui mừng
Phần cuối Ha-ba-cúc chương 3 là một trong những lời xưng nhận đức tin đẹp đẽ nhất trong cả Cựu Ước. Không có cây vả, không có cây nho, không có cây ô-li-ve, đồng ruộng không sinh thức ăn, không có chiên, không có bò. Đó là hoàn cảnh mọi điều làm nên sinh kế của Y-sơ-ra-ên thời ấy đều biến mất. Đây là lời cầu nguyện viết trước cuộc xâm lăng của Ba-by-lôn. Một hoàn cảnh chẳng còn gì.
Thế nhưng Ha-ba-cúc nói "dầu vậy." "Con sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi con." Căn cứ của niềm vui này không phải là hoàn cảnh. Mà là chính Đức Chúa Trời, Đấng là niềm vui bất kể hoàn cảnh. Đó là niềm vui vô điều kiện. Niềm vui ra từ sự tin cậy thuần khiết hướng về Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-xu trên thập tự giá — nơi chẳng còn gì nhất — đã phán "mọi việc đã được trọn." Sự hoàn tất được thực hiện ngay tại chỗ trông có vẻ trống không. Đời sống chúng ta cũng vậy, ngay giây phút mọi điều dường như biến mất, Đức Chúa Trời vẫn đang làm việc. Hôm nay dù dường như chẳng còn gì, hãy dâng lời xưng nhận vui mừng trong Đức Giê-hô-va.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, xin cho lời xưng nhận của Ha-ba-cúc — vui mừng trong Đức Giê-hô-va dù chẳng còn gì — trở nên lời xưng nhận của con. Con xưng nhận rằng chính Đức Chúa Trời, chứ không phải hoàn cảnh, là nguồn của niềm vui con. Hôm nay xin cho con nhìn lên Chúa vượt qua những điều không thấy được, mà ngợi khen Chúa là sức lực của con. A-men."