Dầu vậy tôi sẽ vui mừng
Có thể vui mừng khi chẳng có gì không? Khi xin việc không thành, khi mối quan hệ sụp đổ, khi sức khỏe không cho phép, khi không thấy tương lai. Ha-ba-cúc giả định chính hoàn cảnh ấy. Không có cây vả, cây nho, cây ô-li-ve, không có đồng ruộng, chiên, bò. Đó là trạng thái thiếu thốn hoàn toàn.
Lời tuyên bố ở Ha-ba-cúc 2:4 là nền tảng của lời xưng nhận này. Người công bình sẽ sống bởi đức tin. Nền tảng của đời sống là đức tin chứ không phải sự thiếu thốn. Trên nền đức tin ấy, lời xưng nhận ở 3:18 mới khả thi. Tôi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi tôi. "Trong" là cốt lõi. Nguồn của niềm vui là Đức Chúa Trời chứ không phải hoàn cảnh. Dù hoàn cảnh không đổi, việc Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi vẫn không đổi. Ở câu 19, kết quả xuất hiện. Chúa Giê-hô-va là sức lực của tôi. Ngài làm cho chân tôi giống như chân hươu, khiến tôi đi trên các nơi cao. Khi Đức Chúa Trời là sức lực ngay giữa thiếu thốn thì ta tiến lên nơi cao.
Hôm nay tôi có cảm thấy chẳng có gì không? Đức tin vui mừng trong Đức Giê-hô-va khiến ta đứng vững trên sự thiếu thốn ấy. Niềm vui ấy trở nên sức lực.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, có lúc con mịt mờ và tuyệt vọng vì dường như chẳng có gì. Nhưng con cũng xưng nhận như Ha-ba-cúc: Tôi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi tôi. Hôm nay con cũng nắm chặt lời rằng người công bình sẽ sống bởi đức tin. Xin cho con sống bằng sức của niềm vui, chỉ trông cậy Đức Chúa Trời chứ không phải hoàn cảnh. A-men."