Dầu vậy, tôi sẽ vui mừng
Bài ca này trong Ha-ba-cúc chương 3 bắt đầu từ hoàn cảnh chẳng có gì. Cây vả, cây nho, cây ô-li-ve, đồng ruộng, bầy chiên, bầy bò. Lần lượt mất đi. Là việc mọi nền tảng của đời sống biến mất. Đó là hoàn cảnh toàn bộ nền kinh tế và lương thực của Y-sơ-ra-ên đương thời sụp đổ. Vậy mà từ đó vang lên lời tuyên bố. "Tôi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, tôi sẽ hớn hở."
Đây không phải cảm xúc. Mà là ý chí. "Sẽ" là thì tương lai. Không phải là bây giờ đang vui. Mà là quyết tâm rằng từ nay cũng sẽ vui mừng. Căn cứ của niềm vui không phải hoàn cảnh. Mà là "trong Đức Giê-hô-va." Dù hoàn cảnh sụp đổ, Đức Giê-hô-va không hề sụp đổ. Vì Đức Giê-hô-va ấy là căn cứ niềm vui của tôi, nên dù hoàn cảnh đổi thay, niềm vui vẫn được giữ vững. Câu 19 nối tiếp. "Đức Giê-hô-va là Chúa, là sức mạnh của tôi." Dù chẳng có gì, Đức Chúa Trời vẫn là sức mạnh.
Chúa Giê-xu đã mất mọi sự trên thập tự giá. Các môn đồ bỏ chạy, mặt Cha cũng bị che khuất. Ngay trong chỗ ấy Ngài vẫn thưa "Con xin phó linh hồn lại trong tay Cha." Ngài đã nắm chặt chính Đức Chúa Trời chứ không phải hoàn cảnh. Hôm nay ngay trong chỗ tưởng như chẳng có gì, hãy chọn vui mừng trong Đức Giê-hô-va. Niềm vui dựa trên Đức Chúa Trời thì hoàn cảnh không thể cướp đi. Niềm vui ấy là niềm vui vững chắc nhất.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, lời tuyên xưng rằng dù cây vả không nứt lộc và cây nho không ra trái cũng sẽ vui mừng trở thành một thách thức. Nhiều khi niềm vui của con bị hoàn cảnh chi phối. Hôm nay con muốn học cách vui mừng trong Đức Giê-hô-va. Ngay trong chỗ tưởng như chẳng có gì, con tin Chúa là sức mạnh của con. Xin cho con vui mừng bằng đức tin ấy. A-men."