Ra như vàng ròng
Đây là hoàn cảnh của Gióp. Đi tới cũng không có Đức Chúa Trời, đi lui cũng không thấy. Bên trái cũng không, bên phải cũng không. Bốn phía là sự im lặng của Đức Chúa Trời. Là trải nghiệm không cảm nhận được Đức Chúa Trời giữa hoạn nạn. Đây là hoạn nạn khó khăn nhất. Là việc sự vắng bóng Đức Chúa Trời cảm thấy lớn hơn cả sự khó khăn của hoàn cảnh. Gióp đã nói cách chân thật về trải nghiệm ấy.
Nhưng ở câu 10 xảy ra một bước ngoặt. "Nhưng Chúa biết con đường tôi đi." Dù tôi không tìm được Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời vẫn biết con đường tôi đi. Dù tôi không cảm nhận được, Đức Chúa Trời vẫn đang nhìn thấy. Và mục đích hiện ra. "Khi Ngài đã thử rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng ròng." Hoạn nạn là sự thử rèn. Như vàng phải trải qua lửa mới thành vàng ròng, chúng ta cũng phải trải qua hoạn nạn mới thành vàng ròng. Đó là hoạn nạn mà Đức Chúa Trời biết.
Chúa Giê-xu cũng đã trải nghiệm sự vắng bóng Đức Chúa Trời trên thập tự giá. "Đức Chúa Trời tôi ơi, Đức Chúa Trời tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ tôi?" Đã có sự im lặng ấy. Và sự phục sinh là điểm cuối của con đường đó. Hôm nay dù tưởng như không thấy Đức Chúa Trời, hãy tin rằng Ngài biết con đường tôi đi. Sự im lặng không phải sự vắng mặt. Mà là sự thử rèn. Cuối sự thử rèn ấy, vàng ròng hiện ra. Như Gióp đã trải qua quá trình ấy, chúng ta cũng có thể trải qua.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, có những lúc con tìm Chúa mà tưởng như không thấy như Gióp. Sự im lặng ấy là điều khó khăn nhất. Nhưng con tin rằng Chúa biết con đường con đi. Con nắm chặt lời hứa rằng khi đã thử rèn thì Ngài khiến con ra như vàng ròng. Dù không thấy, xin cho con sống ngày hôm nay mà tin cậy rằng Chúa ở cùng con. A-men."