Có lúc ta không cảm thấy rằng Tin Lành ở gần kề miệng mình. Có lúc ngại mở lời với người bạn chưa tin, và cảm thấy ngượng ngùng khi rao truyền Tin Lành. Phao-lô bước vào trong sự mịt mờ ấy mà bày tỏ cấu trúc của Tin Lành.
Ở câu 9, điều kiện cứu rỗi xuất hiện. Nếu lấy miệng thừa nhận Đức Chúa Giê-xu là Chúa và lấy lòng tin rằng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại từ kẻ chết thì được cứu. Tấm lòng là đức tin, miệng là sự thừa nhận. Tin Lành này đã ở sẵn trong tôi. Ở câu 8, nói lời ở gần ngươi. Ở câu 12, không có sự phân biệt giữa người Do Thái và người Hy Lạp. Hễ ai kêu cầu danh Chúa thì được cứu. Nhưng ở câu 14-15, chuỗi cứu rỗi xuất hiện. Muốn kêu cầu thì phải tin, muốn tin thì phải nghe, muốn nghe thì phải có người rao giảng. Muốn rao giảng thì phải được sai đi. Ở câu 15, những bàn chân của kẻ rao truyền Tin Lành thật xinh đẹp. Tin Lành đến với thế gian qua sự rao truyền.
Hôm nay tôi đang ở đâu trong chuỗi ấy? Là người được sai đi, hãy sống đời sống rao truyền Tin Lành bằng những bàn chân xinh đẹp.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, có lúc con ngại và ngượng khi rao truyền Tin Lành. Nhưng con tin rằng lời đã ở gần kề miệng con. Con đứng trước lời rằng nếu chẳng có ai rao giảng thì làm sao mà nghe được. Là người được sai đi, hôm nay xin cho con rao truyền Tin Lành bằng đôi bàn chân xinh đẹp. Tin rằng Tin Lành này là quyền năng đổi mới thế gian, xin cho con sống dạn dĩ hôm nay. A-men."