Có lúc lời bảo hãy rao truyền Tin Lành cảm thấy như gánh nặng. Nhưng ở câu 9-10 Phao-lô tóm lại Tin Lành cách rõ ràng. Nếu xưng Giê-xu là Chúa, và tin Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại từ kẻ chết thì được cứu. Là việc lấy lòng tin và lấy miệng nói ra. Tin Lành đơn giản và rõ ràng hơn ta tưởng.
Ở câu 14-15 có một mắt xích kết nối quan trọng. "Họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao giảng thì nghe làm sao?" Phao-lô hỏi theo thứ tự ngược. Sự cứu rỗi bắt đầu từ đức tin, đức tin từ sự nghe, sự nghe từ người rao truyền. Người rao truyền là mắt xích cốt lõi. Câu 15 gọi người rao truyền ấy như vầy. "Những kẻ rao truyền tin lành là tốt đẹp dường nào, bàn chân họ thật xinh đẹp." Quyền năng của Tin Lành chảy từ người này đến người kia. Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta làm ống dẫn ấy.
Câu 8 là tiền đề quan trọng. "Đạo ở gần ngươi, ở trong miệng và trong lòng ngươi." Tin Lành đã ở trong tôi rồi. Người đã nhận thì có thể chia sẻ. Việc truyền giáo không phải chỉ là việc của người đã hoàn tất sự huấn luyện đặc biệt. Bất cứ ai có Tin Lành trong lòng đều có thể làm. Khi bàn chân tôi hướng về người ấy, Đức Chúa Trời gọi bàn chân ấy là xinh đẹp. Hãy sống ngày hôm nay can đảm mang Tin Lành đến gần.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, Ngài phán rằng Tin Lành đã ở trong miệng và trong lòng con. Xin ban cho con lòng can đảm chia sẻ Tin Lành đã nhận. Vì Ngài phán bàn chân của người đem tin lành tốt là xinh đẹp, nên hôm nay xin cho bàn chân con mang Tin Lành hướng về một ai đó. Với tấm lòng rằng nếu không rao truyền thì người ta không nghe được, xin cho con nhớ đến một người xung quanh con. A-men."