Trong I Cô-rinh-tô chương 9, Phao-lô xưng nhận tấm lòng về sự rao truyền Tin Lành: "Nếu tôi không rao truyền Tin Lành thì khốn cho tôi." Đây không phải lời ra từ sự sợ hãi. Đó là lời xưng nhận rằng Tin Lành quá quý báu đến mức không rao truyền thì không sống nổi. Với Phao-lô, rao truyền Tin Lành không phải sự lựa chọn. Đó là sứ mạng buộc phải làm.
Cách của Phao-lô thật độc đáo: "Tôi đã trở nên mọi cách cho mọi người, để cứu được một vài người không cứ cách nào." Với kẻ yếu thì ông nên như kẻ yếu, với người ở dưới luật pháp thì nên như người ở dưới luật pháp. Không thỏa hiệp nội dung Tin Lành, nhưng cách rao truyền Tin Lành thì lấy tình yêu thương phục vụ người kia. Đó là tình yêu thương khẩn thiết, mong cứu được dù chỉ một vài người.
Chính Chúa Giê-xu đã đến theo cách ấy. Dù là Đức Chúa Trời, Ngài đã mặc lấy thân thể con người, ngồi cùng kẻ thâu thuế và tội nhân, tìm đến với người bị bỏ rơi. Hạ mình xuống chỗ của người kia — đó là cách rao truyền Tin Lành. Hôm nay, hãy nghĩ đến một người mình có thể phục vụ vì Tin Lành.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, xin ban cho con tấm lòng như Phao-lô, không rao truyền Tin Lành thì không sống nổi. Xin cho con không lay chuyển nội dung Tin Lành, nhưng rao truyền bằng cách phục vụ người kia. Xin cho đời sống con hôm nay trở nên bằng chứng sống ra Tin Lành. Xin cho con noi theo tình yêu khẩn thiết của Phao-lô, mong cứu được dù chỉ một vài người. A-men."