Có lúc sứ mạng cảm thấy như nghĩa vụ. Khi có áp lực phải làm nhưng không có niềm vui tự nguyện. Lời xưng nhận của Phao-lô bày tỏ cách chân thật sự căng thẳng ấy. Ông nói nếu không rao truyền Tin Lành thì khốn cho mình. Đây không phải nghĩa vụ làm vì sợ hãi.
Ở câu 17, ông nói dù tự nguyện hay không thì vẫn có chức vụ của người được giao sứ mạng. Với Phao-lô, rao truyền Tin Lành không phải điều tùy chọn. Chính sự kêu gọi đã bao hàm điều ấy rồi. Ở câu 18, phần thưởng thật của Phao-lô xuất hiện. Chính việc rao truyền cách không công là phần thưởng. Ở câu 19, người tự do tự mình trở nên tôi mọi của mọi người. Để được thêm nhiều người hơn. Ở câu 20-22, sự uyển chuyển của Phao-lô xuất hiện. Với người Do Thái ông trở nên như người Do Thái, với kẻ yếu đuối ông trở nên như kẻ yếu đuối. Đây không phải thỏa hiệp chính Tin Lành. Mà là tự điều chỉnh mình để Tin Lành chạm đến từng người. Ở câu 23, lý do của tất cả những điều này xuất hiện. Là để trở nên người cùng dự phần Tin Lành.
Hôm nay tôi có đang sống đời sống cùng dự phần với Tin Lành không? Khi sự dự phần ấy trở nên chính phương cách sống thì thế gian được đổi mới.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, có lúc rao truyền Tin Lành cảm thấy đáng sợ và như nghĩa vụ. Nhưng con muốn sống như người cùng dự phần Tin Lành như Phao-lô. Xin cho con trở nên người rao truyền không phải vì buộc phải làm, mà vì bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của Tin Lành này. Hôm nay xin cho con sống đời sống cùng đứng với những người quanh con tại chỗ của họ mà rao truyền Tin Lành. A-men."