Phao-lô nói cách mạnh mẽ. "Nếu tôi không rao truyền Tin Lành, thật khốn khó cho tôi thay." Vì sao lại cảm thấy bị thúc bách đến vậy? Ở câu 17 Phao-lô giải thích cách chân thật. Rằng dù vui lòng làm hay không, chức vụ vẫn là điều được giao phó. Vì Đức Chúa Trời đã giao phó Tin Lành cho ông. Không phải sự khoe khoang. Mà là lời tuyên xưng nghiêm túc của người được kêu gọi. Ở câu 18 Phao-lô nói phần thưởng của ông chính là việc rao truyền Tin Lành cách không tiền. Việc rao truyền Tin Lành là phần thưởng.
Câu 19 cho thấy phương cách truyền giáo của Phao-lô. "Tôi vốn được tự do đối với mọi người, nhưng tự làm tôi mọi mọi người, hầu cho tôi được nhiều người hơn." Người tự do đã tự làm tôi mọi. Câu 20-22 thật cụ thể. Với người Do Thái thì như người Do Thái, với người không luật pháp thì như người không luật pháp, với người yếu đuối thì như người yếu đuối. Tin Lành không được truyền chỉ bằng lời. Đời sống hạ mình xuống vì người khác mới chứng minh Tin Lành.
Câu 23 là lý do của tất cả những điều ấy. "Mọi điều tôi làm, thì làm vì cớ Tin Lành, hầu cho tôi cũng có phần trong đó." Việc rao truyền Tin Lành không phải chỉ là nghĩa vụ đơn thuần. Mà là đặc ân được dự phần vào chính Tin Lành. Chúa Giê-xu đã hạ mình vì chúng ta. Phương cách Phao-lô dự phần vào Tin Lành ấy cũng là việc hạ mình xuống. Đó chính là đời sống dự phần vào Tin Lành. Hôm nay hãy tìm chỗ ấy.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con cảm tạ vì Ngài đã giao phó Tin Lành cho con. Con muốn trở thành người không thể không rao truyền Tin Lành như Phao-lô. Xin cho con trở thành người rao truyền Tin Lành biết hạ mình xuống đến chỗ của người khác. Hôm nay xin cho con tìm được chỗ con có thể hạ mình vì cớ Tin Lành. Xin cho con sống đời sống dự phần vào Tin Lành. A-men."