Trong Rô-ma đoạn 8, hai chữ 'tôi mọi' và 'con nuôi' Phao-lô dùng là bức tranh có thật của xã hội Rô-ma. Đầy tớ bị định giá bằng sự hữu dụng nên có thể bị bỏ đi, còn người con thì có quyền gọi cha. Nỗi sợ phải luôn chứng minh mình mới khỏi bị chối bỏ vẫn đè nặng con người.
Nỗi sợ ấy Kinh Thánh gọi là 'thần trí của tôi mọi', tức tâm tình nô lệ. Đầy tớ bị đánh giá bằng sự hữu dụng, còn con cái được yêu bằng chính sự hiện hữu của mình. Phao-lô công bố: 'anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A-ba! Cha!' (câu 15). Đừng hiểu lầm ở đây: không phải tôi tự thắng nỗi sợ để sống ra dáng con cái. Việc nhận làm con, và việc cho tôi biết chắc mình là con, đều là công việc của Đức Thánh Linh — 'Chính Đức Thánh Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời' (câu 16). Ngài không phải cảm xúc tôi gắng nặn ra, mà là Đức Chúa Trời, một Thân Vị đích thân làm chứng. Được kêu 'A-ba! Cha!' là vì Chúa Giê-xu đã nhận chúng ta làm con, và Đấng khiến địa vị ấy chắc chắn trong tôi là Đức Thánh Linh. Hôm nay bạn không phải đầy tớ phải chứng minh, mà là con cái đã được yêu.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Cha, con cảm tạ Ngài đã nhận con làm con cái chứ không phải đầy tớ, và dùng Đức Thánh Linh làm chứng địa vị ấy trong lòng con. Nơi tấm lòng đã rã rời vì gắng chứng minh mình bằng thành tích, xin cho con biết chắc mình đã là con được yêu. Xin cho con đừng cậy sức tự thắng nỗi sợ, nhưng tin cậy Đức Thánh Linh đích thân làm chứng mà kêu lên 'A-ba! Cha!'. Nhân danh Chúa Giê-xu cầu nguyện. A-men."