Trong I Cô-rinh-tô đoạn 2, Phao-lô đối chiếu khôn ngoan thế gian với khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Tại Cô-rinh-tô nơi người ta khoe tài trí và hùng biện, kẻ biết nhiều và giải thích giỏi thì được đề cao, khiến ta tưởng cứ phân tích thêm là nắm được Đức Chúa Trời.
Nhưng Phao-lô đóng đinh vấn đề: 'Ấy là sự mắt chưa thấy, tai chưa nghe, và lòng người chưa nghĩ đến, nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài' (câu 9). Sự khôn ngoan loài người không thể vươn tới. Vậy làm sao biết được? 'Đức Chúa Trời đã dùng Đức Thánh Linh để bày tỏ những sự đó cho chúng ta, vì Đức Thánh Linh dò xét mọi sự, cả đến sự sâu nhiệm của Đức Chúa Trời nữa' (câu 10). Như chỉ thần linh trong lòng người mới biết sự trong lòng người, thì sự trong Đức Chúa Trời cũng chẳng ai biết ngoài Thánh Linh của Ngài (câu 11). Nếu chỉ xem Đức Thánh Linh như một quyền năng, ta bỏ lỡ điều quyết định: Đấng 'dò xét' cả sự sâu nhiệm của Đức Chúa Trời chính là Đức Chúa Trời biết trọn vẹn Đức Chúa Trời, là Ngôi Ba mang thần tính. Vậy sự hiểu biết không phải thành tựu của tôi, mà là ân điển Đức Thánh Linh 'bày tỏ' và 'dạy' (câu 10, 13). Và trung tâm của ân điển ấy là Đấng Christ chịu đóng đinh trên thập tự.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con cảm tạ Ngài đã dùng Đức Thánh Linh, là Đấng biết trọn vẹn Ngài, mà bày tỏ cho con sự sâu nhiệm mà khôn ngoan loài người chẳng thể vươn tới. Xin cho con đặt xuống lòng kiêu ngạo muốn biết nhiều để được công nhận, và nhận biết Chúa nhờ ân điển Đức Thánh Linh dạy dỗ. Ngay giữa trung tâm của sự hiểu biết ấy, xin cho con mỗi ngày gặp Đấng Christ đã chịu đóng đinh vì con. Nhân danh Chúa Giê-xu cầu nguyện. A-men."