Bối cảnh của phân đoạn hôm nay là ngày trọng thể sau cùng của kỳ lễ Lều tạm. Dân Y-sơ-ra-ên giữ nghi thức múc nước đổ ra để nhớ cơn khát nơi đồng vắng và sự cung cấp của Đức Chúa Trời; đó cũng là nơi phản chiếu trọn vẹn cơn khát sâu thẳm của con người, hễ đổ đầy đến đâu vẫn lại khát đến đó. Vào ngày sau cùng, ngày trọng thể của kỳ lễ Lều tạm — khi người ta đang cử hành nghi thức múc nước đổ ra để nhớ cơn khát nơi đồng vắng và sự cung cấp của Đức Chúa Trời — Chúa Giê-xu đứng dậy kêu lên: 'Nếu người nào khát, hãy đến cùng ta mà uống' (câu 37). Lời đáp cho cơn khát không phải điều ta tự tạo ra, mà là điều nhận được khi đến cùng Chúa Giê-xu. Ngài phán 'Kẻ nào tin ta thì sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng mình' (câu 38), và Giăng giải rằng lời ấy 'chỉ về Đức Thánh Linh mà người nào tin Ngài sẽ nhận lấy' (câu 39). Sau khi Chúa Giê-xu được vinh hiển qua thập tự và phục sinh, Đức Thánh Linh đến như dòng sông trong lòng người tin, và sự sống ấy tràn ra đến cả người bên cạnh. Đức Thánh Linh không phải nguồn năng lượng vô ngã, mà là Đức Chúa Trời có ngôi vị đến trong người tin và làm sự sống tràn đầy. Vậy nên thay vì xấu hổ giấu cơn khát hay tự lấp bằng thứ rẻ tiền, con chỉ cần đến cùng Chúa Giê-xu mà uống. Hôm nay Đức Thánh Linh vẫn làm cho đức tin lớn lên trong ta.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Chúa Giê-xu ơi, con lấy thứ này thứ kia lấp đầy lòng mà chẳng bao lâu lại khát. Xin cho con không giấu cả cơn khát đáng xấu hổ, nhưng bày ra trước mặt Chúa, và thay vì tự mình xoay xở thì đến cùng Chúa mà uống. Xin đổ Đức Thánh Linh như dòng sông vào lòng khô cạn của con, để sự sống ấy tràn ra đến cả người bên cạnh. Con cầu nguyện trong danh Chúa Giê-xu. A-men."