Trong II Cô-rinh-tô đoạn 3, Phao-lô nói về tấm màn Môi-se che trên mặt khi từ núi Si-na-i xuống. Tấm màn ấy che đi vinh quang đang phai dần, và ông nói rằng cho đến ngày nay lòng của Y-sơ-ra-ên vẫn còn bị màn che phủ. Thế gian luôn đòi hỏi bằng chứng rõ ràng, còn con người thì phủ lên lòng mình tấm màn của thất bại và so sánh, nên không thể tự do đứng trước Đức Chúa Trời.
Phao-lô nói tấm màn ấy được cất khi người ta trở lại cùng Chúa. Lời “Chúa tức là Thánh Linh, Thánh Linh của Chúa ở đâu, thì sự tự do cũng ở đó” (câu 17) không phải khẩu hiệu của lòng tự tin. Đức Thánh Linh ngự trong lòng kẻ tin và cho họ thấy Đấng Christ.
Sự tự do này chỉ có trên nền ân điển Chúa Giê-xu. Đức Chúa Trời không lìa bỏ ta nhưng sai Con Ngài đến, và Chúa Giê-xu đã trả giá cho tội lỗi và nỗi sợ trên thập tự giá. Nhờ đó Đức Thánh Linh mở mắt ta nhìn xem vinh hiển Chúa.
Vậy sự biến đổi không phải thành tựu do tôi tạo ra. Đấng cất tấm màn và hóa ta nên cùng ảnh tượng như Đấng Christ chính là Thánh Linh Chúa. Hôm nay, thay vì vội chứng minh bản thân, tôi có thể nói và sống dạn dĩ trong ân điển đã nhận.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Chúa Giê-xu, con cảm tạ ân điển Ngài cất tấm màn khỏi kẻ trở lại cùng Chúa và cho họ nhìn xem vinh hiển Ngài. Trước thành tích và sự so sánh, lòng con dễ chai cứng và bị trói buộc trong nỗi sợ. Hôm nay xin cho con đặt xuống sự vội vã chứng minh bản thân và sống dạn dĩ trong ân điển Chúa Giê-xu đã hoàn tất. Sức riêng con không nắm giữ được sự tự do, nên xin Đức Thánh Linh ở cùng con và cho con nhìn xem Đấng Christ. Nhân danh Chúa Giê-xu con cầu nguyện. A-men."