Món quà đến từ trên cao
Ta nghĩ tài năng của mình là của riêng mình. Có khi ta còn nghĩ nó là thứ đạt được bằng nỗ lực. Vì thế ta muốn được công nhận nhờ nó, và khi không được công nhận thì trở nên trống rỗng. Gia-cơ 1:17 yêu cầu một sự sửa lại tận gốc cho nhận thức này.
"Mọi ân tứ tốt lành và mọi sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao, bởi Cha của sự sáng mà xuống." Nguồn của mọi điều tốt lành là Đức Chúa Trời. Năng lực, tài năng, cơ hội đều đến từ trên cao. Ngài không hề thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải. Từ Đấng không lay chuyển đến những món quà không lay chuyển. Ở câu 18, đi xa hơn nữa. Chính ta là món quà của Ngài. Ngài đã dùng lời chân thật sanh ta ra và làm ta nên trái đầu mùa. Câu 19-21 là thái độ của người đã nhận ân tứ ấy. Mau nghe, chậm nói, chậm giận. Đó là thái độ tiết chế không lạm dụng ân tứ. Lấy lòng mềm mại tiếp nhận lời đã gieo trong lòng chính là mảnh đất của ân tứ.
Hôm nay hãy nhớ rằng năng lực và tài năng tôi có đều đến từ trên cao. Đó không phải là sở hữu mà là điều được giao phó như người quản gia. Không phải dùng để được công nhận mà để tuôn chảy cho cộng đồng. Hôm nay hãy thử phục vụ ai đó bằng điều tốt lành đã được ban cho tôi.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con xưng nhận rằng mọi điều tốt lành con có đều đến từ trên cao. Con buông bỏ tấm lòng coi nó là của riêng mình và muốn được công nhận. Con tin cậy Cha của sự sáng, Đấng ban món quà cách không thay đổi. Hôm nay xin cho con tuôn chảy điều đã được giao phó cho con vì cộng đồng. Nguyện hôm nay con tiếp nhận lời bằng sự mềm mại và đáp lại bằng sự phục vụ. A-men."