Nguồn của mọi món quà
Đôi khi chúng ta xem những gì mình có là điều đương nhiên. Tài năng, cơ hội, mối quan hệ, sức khỏe. Khi nghĩ những điều này là đương nhiên thì sự bất mãn lớn hơn lòng biết ơn. Câu 17 chương 1 thư Gia-cơ thách thức suy nghĩ này. "Mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống." Nguồn của mọi điều tốt lành tôi có nằm ở trên cao. Không phải là điều nỗ lực của tôi tạo nên.
Và bản tính của Đức Chúa Trời hiện ra. "Trong Ngài chẳng có sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào." Khi mặt trời di chuyển thì bóng đổi. Nhưng Đức Chúa Trời thì ngay cả bóng cũng không có. Tấm lòng ban món quà ấy hôm qua, hôm nay, ngày mai đều như nhau. Người Cha không hề thay đổi ấy đã sinh ra chúng ta, và đang hình thành chúng ta bằng Lời Ngài. Sự thực hành hiện ra ở câu 19. "Mau nghe mà chậm nói, chậm giận." Người biết ơn tự nhiên sẽ trở nên như vậy.
Chúa Giê-xu là món quà tốt nhất của Đức Chúa Trời. Món quà ấy đã xuống cách không tiếc rẻ. Trên thập tự giá Ngài chẳng tiếc giữ điều gì. Việc chúng ta là kẻ nhận món quà ấy phải làm là lấy lòng mềm mại tiếp nhận Lời Chúa, và sống theo Lời ấy. Hôm nay hãy nhìn lại những điều tôi vẫn xem là đương nhiên như một món quà. Lòng biết ơn thay đổi tư thế sống, và là điểm xuất phát dẫn chúng ta đến gần Đức Chúa Trời.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con xưng nhận rằng mọi điều tốt lành con có đều là món quà đã xuống từ trên cao. Có những điều con đã xem là đương nhiên mà không biết ơn. Con cảm tạ người Cha không hề thay đổi. Hôm nay xin cho con lấy lòng mềm mại tiếp nhận Lời Chúa, và sống một đời mau nghe mà chậm nói, chậm giận. A-men."