Nghịch lý của sự tự do
Tự do là gì? Phần lớn chúng ta nghĩ tự do là "trạng thái muốn làm gì tùy ý", là không ai kiểm soát mình. Thế nhưng Ga-la-ti chương 5 lại lật ngược khái niệm tự do này. "Anh em đã được gọi đến sự tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm tôi mọi nhau." Lấy sự tự do để trở thành tôi mọi. Đó là một nghịch lý.
Chìa khóa của nghịch lý này là "lấy lòng yêu thương". Đây không phải là việc làm tôi mọi cách miễn cưỡng. Đó là sự phục vụ mà chính mình tự chọn vì tình yêu thương. Đó mới là sự tự do thật. Người phục vụ cách miễn cưỡng thì không có sự tự do. Người phục vụ bằng tình yêu thương là người tự do nhất. Ở câu 14, Phao-lô nói rằng cả luật pháp được tóm lại trong một lời: "Hãy yêu kẻ lân cận như mình." Cốt lõi của mọi luật lệ phức tạp chính là tình yêu thương. Khi bước đi theo Đức Thánh Linh, tình yêu thương ấy sẽ tự nhiên tuôn ra.
Chúa Giê-xu đã sống trọn vẹn nghịch lý của sự tự do này. Ngài vốn là Đức Chúa Trời mà lại mang lấy hình tôi tớ. Đó không phải là sự ép buộc. Đó là sự phục vụ mà Ngài đã chọn vì tình yêu thương. Đó là sự tự do vĩ đại nhất. Hôm nay, nếu có ai đó mà tôi có thể phục vụ bằng tình yêu thương, thì sự phục vụ ấy là biểu hiện của sự tự do nơi tôi. Sự phục vụ được chọn không phải vì miễn cưỡng mà vì tình yêu thương, đó là đời sống tự do nhất khi bước đi trong Đức Thánh Linh.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con được suy nghĩ lại tự do là gì. Rằng phục vụ bằng tình yêu thương chứ không miễn cưỡng mới là sự tự do thật. Con muốn sống đời sống làm tôi mọi bằng tình yêu thương như Chúa Giê-xu. Xin giúp con bước đi theo Đức Thánh Linh để kết quả của tình yêu thương chứ không phải dục vọng của xác thịt. Xin giúp con tìm được cơ hội phục vụ cách tự nguyện hôm nay. A-men."