Lời nói gây dựng con người
Lời nói là thói quen. Nếu không đặc biệt để ý, lời than phiền, so sánh và vu khống sẽ tự nhiên tuôn ra. Và lời đã thốt ra thì không thể thu lại. Khi viết thư cho Hội Thánh Ê-phê-sô, Phao-lô đối diện trực tiếp với vấn đề của lời nói trong cộng đồng.
Câu 29 thiết lập tiêu chuẩn. Chớ có một lời dữ nào ra từ miệng, nhưng hãy nói lời lành để gây dựng, hầu cho ban ơn cho kẻ nghe. Tiêu chuẩn của lời nói không chỉ đơn thuần là "không nói lời xấu". Mà là chủ động nói lời ban ơn. Ở câu 26-27, dù có giận thì cũng đừng ấp ủ cho đến khi mặt trời lặn. Nếu không xử lý cơn giận thì sẽ sinh ra chỗ cho ma quỷ. Không chỉ lời nói mà cả việc quản trị cảm xúc đều liên kết với sức khỏe của cộng đồng. Câu 32 đặt tất cả những điều này trên nền tảng sự tha thứ của Đức Chúa Trời. Như Đức Chúa Trời đã tha thứ ta, ta cũng phải tha thứ lẫn nhau.
Hôm nay lời nói của tôi đã gây dựng hay làm sụp đổ ai đó? Một lời lành cứu sống cộng đồng. Hôm nay hãy cố ý trao cho một người chung quanh một lời gây dựng, một lời ban ơn. Đó là việc bày tỏ trong cộng đồng điều Đức Chúa Trời đã làm trong Đấng Christ.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, đã có lúc lời nói con làm sụp đổ ai đó. Xin cho con trở nên người bỏ đi lời dữ và ban ơn bằng lời gây dựng. Xin giúp con đừng ấp ủ cơn giận cho đến khi mặt trời lặn. Như Đức Chúa Trời đã tha thứ con, xin cho lời nói và thái độ của con trở nên công cụ gây dựng những người chung quanh. Hôm nay xin cho con là người cố ý chọn lời lành. A-men."