Hai gương mặt của cái lưỡi
Ta thường đánh giá thấp sức tàn phá của lời nói. Một lời buông ra vô tâm có thể phá hỏng cả một ngày của ai đó, đôi khi còn lâu hơn thế. Gia-cơ giải thích bằng ba ẩn dụ rằng cái lưỡi tuy là chi thể rất nhỏ nhưng sinh ra kết quả lớn dường nào.
Bánh lái nhỏ điều khiển chiếc tàu lớn, đốm lửa nhỏ đốt cháy cả khu rừng, và cái lưỡi làm ô uế cả thân thể. Ảnh hưởng của nó không tỷ lệ với kích thước. Ở câu 6, Gia-cơ nói cách sắc bén. Cái lưỡi là lửa, là thế giới của sự bất nghĩa. Nó đốt cháy bánh xe của sự sống. Tức là lời nói ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Câu 9-10 là điều nghịch lý cốt lõi: cùng một cái lưỡi mà ngợi khen Đức Chúa Trời rồi rủa sả người ta. Rủa sả người được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời cũng như làm nhục Đức Chúa Trời. Gia-cơ tuyên bố điều này thật không đáng.
Hôm nay hãy nhìn lại cái lưỡi tôi đã đặt lửa vào đâu. Lời nói lành mạnh cần được rèn luyện. Và sự rèn luyện ấy bắt đầu từ sự ngợi khen. Cái lưỡi ngợi khen Đức Chúa Trời khó rủa sả người ta. Hôm nay hãy tập thói quen dừng lại một nhịp trước khi nói. Sự dừng lại ấy là khởi đầu của việc cầm giữ cái lưỡi.
Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.
Cùng Cầu Nguyện
"Lạy Đức Chúa Trời, con xưng nhận tính hai mặt của cái lưỡi con, lúc ngợi khen lúc rủa sả. Như đốm lửa nhỏ đốt cháy cả khu rừng, lời nói con đã để lại tổn thương trong đời sống của ai đó. Hôm nay xin ban cho con sự khôn ngoan để dừng lại trước khi nói. Xin cho con chọn lời nói gây dựng người được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Nguyện cái lưỡi con được rèn luyện bằng sự ngợi khen và lời lành trọn ngày hôm nay. A-men."