Bibletree
Đăng nhập
Tháng 7 14
Lời Chúa Hôm Nay

Hai gương mặt của cái lưỡi

3Chúng ta tra hàm thiếc vào miệng ngựa, cho nó chịu phục mình, nên mới sai khiến cả và mình nó được.
4Hãy xem những chiếc tàu: dầu cho lớn mấy mặc lòng, và bị gió mạnh đưa đi thây kệ, một bánh lái rất nhỏ cùng đủ cạy bát nó, tùy theo ý người cầm lái.
5Cũng vậy, cái lưỡi là một quan thể nhỏ, mà khoe được những việc lớn. Thử xem cái rừng lớn chừng nào mà một chút lửa có thể đốt cháy lên!
6Cái lưỡi cũng như lửa; ấy là nơi đô hội của tội ác ở giữa các quan thể chúng ta, làm ô uế cả mình, đốt cháy cả đời người, chính mình nó đã bị lửa địa ngục đốt cháy.
7Hết thảy loài muông thú, chim chóc, sâu bọ, loài dưới biển đều trị phục được và đã bị loài người trị phục rồi;
8nhưng cái lưỡi, không ai trị phục được nó; ấy là một vật dữ người ta không thể hãm dẹp được: đầy dẫy những chất độc giết chết.
9Bởi cái lưỡi chúng ta khen ngợi Chúa, Cha chúng ta, và cũng bởi nó chúng ta rủa sả loài người, là loài tạo theo hình ảnh Đức Chúa Trời.
10Đồng một lỗ miệng mà ra cả sự khen ngợi và rủa sả! Hỡi anh em, không nên như vậy. Gia-cơ 3:3-10
Giải Nghĩa

Ta thường đánh giá thấp sức tàn phá của lời nói. Một lời buông ra vô tâm có thể phá hỏng cả một ngày của ai đó, đôi khi còn lâu hơn thế. Gia-cơ giải thích bằng ba ẩn dụ rằng cái lưỡi tuy là chi thể rất nhỏ nhưng sinh ra kết quả lớn dường nào.

Bánh lái nhỏ điều khiển chiếc tàu lớn, đốm lửa nhỏ đốt cháy cả khu rừng, và cái lưỡi làm ô uế cả thân thể. Ảnh hưởng của nó không tỷ lệ với kích thước. Ở câu 6, Gia-cơ nói cách sắc bén. Cái lưỡi là lửa, là thế giới của sự bất nghĩa. Nó đốt cháy bánh xe của sự sống. Tức là lời nói ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Câu 9-10 là điều nghịch lý cốt lõi: cùng một cái lưỡi mà ngợi khen Đức Chúa Trời rồi rủa sả người ta. Rủa sả người được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời cũng như làm nhục Đức Chúa Trời. Gia-cơ tuyên bố điều này thật không đáng.

Hôm nay hãy nhìn lại cái lưỡi tôi đã đặt lửa vào đâu. Lời nói lành mạnh cần được rèn luyện. Và sự rèn luyện ấy bắt đầu từ sự ngợi khen. Cái lưỡi ngợi khen Đức Chúa Trời khó rủa sả người ta. Hôm nay hãy tập thói quen dừng lại một nhịp trước khi nói. Sự dừng lại ấy là khởi đầu của việc cầm giữ cái lưỡi.

Từ Khó
- Thế giới của sự bất nghĩa: là cách diễn tả của Gia-cơ rằng cái lưỡi không chỉ là một chi thể đơn thuần mà còn liên kết với lãnh vực của điều ác đạo đức.
- Bánh xe của sự sống: chỉ về cả dòng chảy của cuộc đời. Đó là lời cảnh báo mạnh mẽ rằng cái lưỡi có thể làm ô nhiễm cả cuộc đời.
Ghi Chép Suy Ngẫm
1 Lý do Gia-cơ nói việc cùng một cái lưỡi ngợi khen Đức Chúa Trời rồi rủa sả người ta là không đáng là gì? (câu 9-10)
2 Tôi có từng cùng một miệng mà ngợi khen Đức Chúa Trời rồi rủa sả người ta không? Tôi có thể vượt qua tính hai mặt ấy thế nào?
3 Nếu hôm nay tôi tập thói quen dừng lại trước khi nói, thì điều đó cần thiết nhất trong tình huống nào?

Vui lòng nhấn lưu sau khi viết.

Cùng Cầu Nguyện

"Lạy Đức Chúa Trời, con xưng nhận tính hai mặt của cái lưỡi con, lúc ngợi khen lúc rủa sả. Như đốm lửa nhỏ đốt cháy cả khu rừng, lời nói con đã để lại tổn thương trong đời sống của ai đó. Hôm nay xin ban cho con sự khôn ngoan để dừng lại trước khi nói. Xin cho con chọn lời nói gây dựng người được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Nguyện cái lưỡi con được rèn luyện bằng sự ngợi khen và lời lành trọn ngày hôm nay. A-men."

Chia Sẻ (0)
Hãy là người đầu tiên chia sẻ! 🌱